Chủ Nhật, 10 tháng 7, 2011

THẬT KÌ LẠ

1. Thật kỳ lạ: Tờ giấy bạc năm chục nghìn sao có vẻ rất lớn khi dâng tặng cho Nhà Thờ, mà sao lại nhỏ thế khi mình đi mua sắm? 
2. Thật kỳ lạ: Hai giờ trong Nh...à Thờ sao có vẻ dài lê thê, mà sao lại ngắn đến thế khi xem một tập phim?
 3. Thật kỳ lạ: Mình không thể tìm ra một lời để nói khi cầu nguyện, mà không biết lời đâu lại sẵn thế khi nói chuyện với bạn bè?
 4. Thật kỳ lạ: Đọc một chương Kinh Thánh sao mà quá khó khăn, mà đọc 100 trang tiểu thuyết tình cảm hay kiếm hiệp thì sao lại dễ đến thế? 5. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn ngồi hàng đầu khi nghe hoà nhạc, mà lại làm đủ mọi cách để ngồi hàng cuối trong Nhà Thờ? 
6. Thật kỳ lạ: Sao chúng ta cần phải biết một việc làm cho Giáo Hội 2-3 tuần trước đó để rồi còn xếp lịch, mà lại sắp xếp ổn thoả các việc khác vào giờ phút cuối cùng? 
7. Thật kỳ lạ: Học về Chúa để chia sẻ cho anh chị em sao quá khó khăn, mà học hiểu rồi truyền miệng những chuyện tầm phào sao lại dễ dàng đến thế? 
8. Thật kỳ lạ: Sao mình tin mọi thứ mà báo chí nêu ra, mà lại thắc mắc mãi về những lời Kinh Thánh? 
9. Thật kỳ lạ: Sao ai ai cũng muốn có một chỗ trên Thiên Đàng, mà lại không muốn tin, không muốn làm hay nói điều gì để được lên đấy?
10. Thật kỳ lạ: Sao khi mình gửi chuyện cười bằng E-mail thì tin rằng người ta chuyển ngay, nhưng khi sắp gửi một bức thư nói về Chúa thì mình lại đắn đo suy nghĩ trước khi đem chia sẻ?


 Thật là kỳ lạ phải không nào? Giờ đây bạn đã đọc lá thư này xong, thì bạn hãy chuyển đến cho một người bạn, một thân nhân hay một người nào đó không ưa bạn. Nếu bạn quên hoặc không muốn làm như vậy, thì chẳng những bạn mất cơ hội được Chúa chúc lành, mà bạn còn làm mất cơ hội của những người có thể đang cần đến Chúa trong đời họ. 


Tác giả Trần Duy Nhiên (dịch) Nguồn : Mạng Lưới Dũng Lạc.org

Chủ Nhật, 26 tháng 6, 2011

Sự đòi hỏi của con người

Không quá khi nói rằng con người chúng ta không bao giờ biết quý những gì mình có. Chả thế mà cha ông ta có câu: “được voi vòi tiên”. Con  người luôn có những tham vong lớn và vượt lên những gì mình đang có, không bao giờ thỏa mãn cho dù là đầy đủ mọi thứ.
Chúng ta có thói quen sấu là hay so sánh với người khác chê trách Chúa không ban cho chúng ta được như mọi người. Dám trách cả đấng đã ban cho chúng ta sự sống. Chúng ta không biết quý những gì Ngài ban, thì một ngày nào đó khi Ngài lấy lại những thứ đó chúng ta sẽ phải hối tiếc. Chúng ta không bao giờ chú ý đến những ơn rất bình thường mà chúng ta đang có như ơn bình an, có ăn, có mặc, có không khí để thở, có người thân luôn thương yêu. Nếu chúng ta không biết quý những thứ này một ngày nào đó khi nó ra đi. Nhưng con người lại có những sự yếu đuối riêng, khi có thì không cảm ơn Thiên Chúa mà khi mất lại trách Chúa sao quá bất công với mình như vậy. Chúng ta đâu có chú ý rằng ở nhiều nơi trên đất nước và thế giới, có nhiều người không có nước mà uống, không đủ ăn đủ mặc. Hay ở những nơi bị nạn nhiều người không đủ không khí để thở. Vậy mà chúng ta quá thờ ơ không cảm tạ Chúa vì chúng ta không phải lo cho những chuyện đó.
Hãy quay trở lại hãy nhìn những gì ta có mà người khác không có hay không có đủ chứ đừng xét những gì mình thiếu mà người khác có đủ. Chắc một vài người trong chúng ta cũng đã có những lúc trách là tại sao mình không được đẹp, không có người yêu không có nhiều tiền. Vậy những người tàn tật họ có gì, còn những người sống với mức sống dưới mức trung bình thì sao, những người đã mất cả gia đình nữa họ sẽ ra sao. Những người đó tuy vậy họ vẫn có một thứ đó là không khí để sống, còn những người không có được như vậy nữa.
Vì thế bạn hãy lạc quan lên, Chúa luôn ở với bạn cho dù bạn gặp chuyện gì hãy đến cùng Ngài, Ngài sẽ nâng đỡ bổ sức cho. Hãy quý những gì Chúa ban cho bạn và đừng đòi hỏi quá đáng với Ngài. Bạn nên biết rằng Chúa ban cho bạn bao nhiêu nén vàng thì mai này khi về phán xét Ngài sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời, nếu bạn được Chúa ban cho nhiều nén thì bạn sẽ phải làm phát sinh nhiều hơn. Chúc mọi người luôn được hưởng bình an của Thiên Chúa.  
G.TVP